Page 72 - Đặc trưng và đổi mới kinh tế - xã hội - văn hóa của Đồng bằng sông Cửu Long trong bối cảnh mới
P. 72

thoa văn hóa đã tạo nên nét độc đáo riêng biệt cho văn hóa làng quê nơi đây,
          thể hiện sự hòa hợp, dung hòa giữa các nền văn hóa.

               2.3  MỐI QUAN HỆ GIỮA SINH THÁI TỰ NHIÊN, ĐỊNH CƯ,
          NÔNG THÔN VÀ ĐÔ THỊ
               2.3.1  Mối quan hệ giữa sinh thái tự nhiên và các kiểu định cư

               Lịch sử nền văn minh sông nước ở ĐBSCL bắt đầu từ thiên niên kỷ thứ
          nhất trước Công nguyên với đỉnh cao là giai đoạn Óc Eo – Phù Nam (Thế kỷ
          I-VII). Trải qua những biến thiên, thăng trầm của lịch sử, vùng châu thổ hạ
          lưu sông Mekong dường như bị lãng quên, chìm vào giấc ngủ dài tới cả thiên
          niên kỷ.
               Vùng ĐBSCL thuộc tiểu vùng văn hóa Tây Nam Bộ, bao phủ phần lớn
          diện tích Nam Bộ, là miền đất trù phú với địa hình bằng phẳng, thấp thoáng
          ngang tầm mặt nước biển. Hệ thống sông ngòi chằng chịt cùng những vùng
          đất trống bùn lầy, ngập sâu trong mùa mưa, tạo nên một bức tranh thiên nhiên
          đa dạng, độc đáo. Sự kết hợp hài hòa giữa sông, rạch, biển và đất đã kiến tạo
          nên những vùng sinh thái độc đáo, từ núi, biển, rừng đước nguyên sinh đến
          vùng phù sa nước ngọt. Đất đai màu mỡ, phì nhiêu là yếu tố thuận lợi cho cư
          dân khai phá, sinh sống và phát triển kinh tế. Khí hậu thuận lợi, thiên nhiên
          ưu đãi đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên tươi tốt, tràn đầy sức sống. Nơi
          đây từng là vùng đất của dòng lúa nổi, hay còn gọi là lúa trời, bởi người dân
          không cần gieo cấy, hạt lúa chín rơi rụng, kết cứng trong bùn khô, đến mùa
          mưa lại nảy mầm, mang đến những mùa màng bội thu.

               Khu dân cư của vùng Nam Bộ thường tập trung theo từng cụm xóm,
          hòa quyện với môi trường thiên nhiên ven kênh rạch. Hướng nhà chủ yếu
          được lựa chọn là Đông, Đông Nam hoặc Nam, ngoại trừ trường hợp giáp với
          trục đường giao thông hoặc sông rạch. Kiến trúc nhà ở mang phong cách bán
          kiên cố với bố cục đơn giản bao gồm sân, vườn rau, cây ăn trái, chuồng nuôi
          gia súc, công trình phụ và khu vệ sinh. Đất cư trú ở vùng này được gọi chung
          là điền và thổ. Điền là đất ruộng lúa, gồm hai loại: sơn điền (đất cao ráo trên
          núi) và thảo điền (đất thấp, nhiều cỏ). Mặc dù là đất trồng lúa nhưng vẫn có
          một số người chọn dựng nhà trên đó. Thổ là đất trồng hoa màu và làm vườn,
          trong đó thổ trạch là đất nền để xây dựng nhà ở, còn được gọi là thổ cư. Tùy
          theo loại đất mà kiến trúc nhà ở cũng có những nét riêng biệt. Phân theo cấu
          tạo nền, có thể kể đến các loại nhà: nhà sàn, nhà trên nền đất, nhà nửa sàn nửa
          đất và nhà nổi trên sông. Bên trong ngôi nhà, thường có gian sinh hoạt chung
          dành cho việc thờ tự và tiếp khách, được bài trí đồ đạc một cách đăng đối, tạo

          46
   67   68   69   70   71   72   73   74   75   76   77