Page 55 - Đặc trưng và đổi mới kinh tế - xã hội - văn hóa của Đồng bằng sông Cửu Long trong bối cảnh mới
P. 55

Trảng cỏ ngập nước theo mùa: cũng đã biến mất ở hầu hết các khu vực
          tại đồng bằng, chỉ còn các diện tích nhỏ trong các khu bảo vệ.

               Thảm thực vật nổi: Tại Đồng Tháp Mười, những vùng đất trũng nhỏ
          ven đầm lầy thuộc các khu bảo tồn như Tràm Chim, Láng Sen là nơi sen
          Nelumbo nucifera sinh trưởng mạnh mẽ. Đặc trưng bởi sen, các vùng đầm lầy
          hở này thể hiện một hệ sinh thái đặc biệt. Bên cạnh đó, dọc các kênh rạch
          trong rừng tràm, hiện diện một quần xã đa dạng với các loài thực vật nổi, thủy
          sinh và bán thủy sinh, tạo nên một bức tranh sinh động về sự phong phú của
          hệ sinh thái vùng đất ngập nước.

               Thảm thực vật nước mặn
               Vào những năm 1940, hệ sinh thái rừng ngập mặn tự nhiên tại ĐBSCL
          trải rộng trên diện tích hơn 200.000 ha. Các loài cây rừng ngập mặn chủ yếu
          là các loài thuộc chi Mắm (Avicennia), Đước (Rhizophora), Vẹt (Bruguiera)
          và Bần (Sonneratia). Tuy nhiên, do tác động của chiến tranh, cháy rừng, khai
          thác gỗ củi, xói lở bờ biển và đặc biệt là việc chuyển đổi mục đích sử dụng
          đất, phá rừng ngập mặn để nuôi trồng thủy sản trong giai đoạn 1980-1990,
          diện tích rừng ngập mặn ĐBSCL đã giảm mạnh. Theo thống kê, diện tích
          rừng ngập mặn đã suy giảm từ 185.800 ha vào năm 1973 xuống còn 102.160
          ha vào năm 2020 với tốc độ mất mát trung bình khoảng 2.150 ha mỗi năm do
          nuôi trồng thủy sản và 430 ha mỗi năm do xói lở bờ biển. Hiện tại, không còn
          rừng ngập mặn tự nhiên trưởng thành nào còn sót lại ở ĐBSCL. Các khu vực
          rừng đã bị thay thế bằng rừng trồng. Mặc dù vậy, hệ sinh thái rừng ngập mặn
          tại ĐBSCL vẫn giữ được sự đa dạng sinh học cao với hơn 40 loài cây rừng
          ngập mặn thực thụ được ghi nhận.

               2.1.2  Diễn thế sinh thái tự nhiên
               Vùng ĐBSCL là một vùng đồng bằng châu thổ non trẻ, sở hữu địa hình
          thấp trũng, trung bình từ 0,5 đến 1,2 m so với mực nước biển. Thậm chí, nhiều
          khu vực có độ cao khiêm tốn dưới 0,5 m. Vùng ven biển điểm xuyết những
          dải cát cao xen kẽ với các vùng trũng thấp thường xuyên chịu ảnh hưởng của
          thủy triều, đặc trưng là ở Bến Tre, Trà Vinh, Sóc Trăng. Đồng Tháp Mười,
          vùng đất trũng thấp, thường xuyên hứng chịu lũ lụt vào mùa mưa. Hạ lưu
          sông Cái Lớn - Cái Bé, U Minh Thượng, U Minh Hạ là những vùng đất thấp
          nhất với độ cao từ 0,1 đến 0,7 m, luôn bị ngập lụt khi triều cường, mưa lớn
          và lũ thượng nguồn dâng cao. Tuy nhiên, một số khu vực tại An Giang, Kiên
          Giang, giáp biên giới với Campuchia lại sở hữu địa hình cao hơn với sự hiện
          diện của các ngọn núi đất, núi đá.


                                                                                 29
   50   51   52   53   54   55   56   57   58   59   60