Page 166 - Đặc trưng và đổi mới kinh tế - xã hội - văn hóa của Đồng bằng sông Cửu Long trong bối cảnh mới
P. 166

trị, mục tiêu chung, đồng thời có sự phụ thuộc và gắn kết lẫn nhau trong một
          môi trường nhất định.

               6.2.2  Phát triển cộng đồng
               Phát triển cộng đồng là một tiến trình các thành viên trong một cộng
          đồng cùng hợp tác, làm việc và sử dụng các nguồn lực sẵn có để nâng cao
          chất lượng cuộc sống, cải thiện điều kiện kinh tế, xã hội, văn hóa và môi
          trường của cộng đồng đó (Filippis & Saegert, 2012; An & Đức, 2016). Tiến
          trình này thường bao gồm việc xác định nhu cầu, ưu tiên các vấn đề cấp thiết
          và triển khai các giải pháp phù hợp dựa trên sức mạnh, tài nguyên của cộng
          đồng cùng với sự hỗ trợ từ bên ngoài (chính phủ hoặc tổ chức phát triển, phi
          chính phủ). Nói cách khác, phát triển cộng đồng là quá trình xây dựng và
          nâng cao năng lực tự quản, hợp tác và sử dụng các nguồn lực của cộng đồng
          để cải thiện các khía cạnh kinh tế, xã hội, văn hóa và môi trường, đảm bảo
          sự tham gia của mọi thành viên và hướng đến mục tiêu phát triển bền vững
          và công bằng.

               Năm yếu tố chính của tiến trình phát triển cộng đồng, bao gồm:
               (i)  Sự tham gia của cộng đồng: Đây là một yếu tố cơ bản nhất cho phát
          triển cộng đồng (Smith, 2006). Mọi thành viên đều có cơ hội tham gia vào
          quá trình ra quyết định và đóng góp vào sự phát triển của cộng đồng. Tùy vào
          điều kiện, tính đặc thù của nguồn lực (tài chính, con người, tự nhiên, vật lý
          và xã hội) khác nhau, mức độ tham gia của thành viên động đồng sẽ khác
          nhau, từ thấp đến cao (Hart, 1992): bắt chước làm theo → trang trí → đặt tên
          → thông báo, giao quyền → tham vấn → khởi xướng, tham gia quyết định →
          chủ động tổ chức, định hướng → quyết định.
               (ii)  Tính tự lực và bền vững: Cộng đồng được khuyến khích tự dựa vào
          năng lực và nguồn lực sẵn có để giải quyết các vấn đề, nhằm đảm bảo tính bền
          vững lâu dài, không nên phụ thuộc vào sự hỗ trợ bên ngoài, nhất là tự chủ
          trong các quyết định và công việc (Muhoho et al., 2023). Tuy nhiên, để phát
          huy hiệu quả và sự phát triển của cộng đồng, những trợ lực bên ngoài cũng có
          thể được xem xét và tiếp nhận. Tính tự lực ở đây chủ yếu nhấn mạnh sự chủ
          động, tận dụng nguồn lực sẵn có để phát triển hơn là sự trông chờ bên ngoài.
               (iii) Tăng cường năng lực: Thông qua các hoạt động đào tạo và giáo
          dục, cộng đồng nâng cao năng lực tự quản lý, kỹ năng và kiến thức để phát
          triển. Năng lực là yếu tố cần và tiên quyết cho phát triển cộng đồng. Trong
          nhiều khía cạnh của năng lực nòng cốt, năng lực thích ứng và cải tiến liên tục



          140
   161   162   163   164   165   166   167   168   169   170   171