Page 102 - Đặc trưng và đổi mới kinh tế - xã hội - văn hóa của Đồng bằng sông Cửu Long trong bối cảnh mới
P. 102

(i) Hệ thống giao thông đa phương thức: Phát triển giao thông đường
          thủy song song với đường bộ sẽ tận dụng lợi thế “sông nước”, đồng thời giảm
          áp lực lên hạ tầng đường bộ và giảm chi phí vận tải. Không chỉ công trình
          trọng điểm nối kết vùng và liên vùng mà còn nối kết khu vực nông thôn với
          thị tứ để phát triển kinh tế nông thôn, chuyển dịch lao động, tăng cường kết
          nối vùng nguyên liệu với trung tâm dịch vụ logistic tiểu vùng và vùng như
          trong Quy hoạch vùng, tầm nhìn đến năm 2050.

               (ii)  Phát triển khu dân cư nông thôn tập trung: khu dân cư tập trung
          giúp tăng hiệu quả sử dụng đất, chuyển dịch kinh doanh nông nghiệp, giảm
          chi phí đầu tư hạ tầng kinh tế - xã hội, tăng hiệu quả quản lý rủi ro thiên tai,
          tăng cường tính kết nối và tương tác nông thôn – thành thị, phát huy dịch vụ
          sinh thái nông thôn.
               (iii) Tính hòa hợp của công trình dựa trên hệ sinh thái bản địa: Công
          trình dân dụng dân cư và cộng đồng xã hội phát huy lợi thế và văn hóa hòa
          hợp với thiên nhiên của đồng bằng, phù hợp với xu thế “thuận thiên” và “công
          trình xanh”, tận dụng vật liệu tự nhiên có sẳn, giảm cấu trúc bê tông và phụ
          thuộc vào sử dụng năng lượng không tái tạo.

               (iv) Công trình phù hợp và linh hoạt với bối cảnh biến đổi khí hậu và
          nước biển dâng: Công trình giao thông và dân dụng cần đặt trong bối cảnh
          ngập úng, hạn mặn, chua phèn, sụt lún và xói lở đất trong tương lai. Điều này
          liên quan đến thiết kế và vật liệu xây dựng công trình. Kết hợp hệ thống tri
          thức bản địa với khoa học và công nghệ hiện đại có thể phát triển công trình
          phù hợp với thay đổi tự nhiên, hiệu quả về kinh tế, duy trì bản sắc văn hóa
          trong khi ứng phó với thay đổi tự nhiên và đạt mục tiêu phát triển kinh tế - xã
          hội dài hạn.


               (v) Hệ thống sông rạch, khí hậu nhiệt đới gió mùa, cùng nguồn tài
          nguyên tự nhiên sẵn có là nền tảng quan trọng để xây dựng quy hoạch bền
          vững và thích ứng với biến đổi khí hậu. Quy hoạch cần bảo tồn và phát triển
          mô hình nhà ở truyền thống như nhà sàn ven kênh rạch và nhà nổi, đặc biệt
          phù hợp cho các gia đình sống bằng nghề thủy sản hoặc buôn bán trên sông.
          Mô hình này kết hợp mặt đất phía trước dành cho giao thông bộ và phần nhà
          sàn ra mặt sông phục vụ sinh hoạt và tiếp cận tài nguyên nước, giúp giảm
          thiểu tác động của lũ lụt, duy trì không gian sống thoáng đãng.






          76
   97   98   99   100   101   102   103   104   105   106   107